Anh Ấy? Thủ Lĩnh Tinh Thần Mường Thanh Luxury Phú Quốc

  28-03-2018

22 giờ 30 phút ngày mùng ba, tháng 9 năm 2017

Ký túc xá nhân viên khách sạn Mường Thanh Luxury Phú Quốc, nơi những con người sống xa quê tụ họp về từ bao tỉnh thành. Cuộc gọi từ một trong những rất nhiều người mẹ để con mình đi làm xa nhà: “Con làm cực lắm không? Lương sao rồi con?”-một câu hỏi âm hằng trong đầu bao nhiêu con người tầm thường vẫn hay nghĩ đến đầu tiên khi đặt mình vào một công việc nào đấy: “quan trọng nhất là lương!”. “Dạ vẫn chưa biết mẹ à, chưa đến ngày mà. Mà gấp gáp gì?”- Tôi vô tư trả lời. “Ừ! Mẹ lo vậy thôi. Cậu út giờ đi không về không biết ở ngoải làm có ổn định không. Thôi con đừng nhảy việc nữa. Làm ở đây cố định luôn đi con. Cực xíu hay lương thấp cũng có sao. Con nhảy việc hoài chừng nào mẹ yên tâm được đây?” Người mẹ ôn tồn dạy bảo. Câu nói đó xoáy thẳng vào cái nỗi lo của biết bao công ty nơi đảo xa này. Nhân lực có bao giờ ổn định?! Và ở khách sạn này cũng không ngoại lệ – người đến kẻ đi thay nhau hàng tuần. Vấn đề chảy máu chất xám sau khi đào tạo diễn ra như “cơm bữa”. Thậm chí có người nay làm khách sạn cho này, mai lạ làm cho khách sạn đối diện bên cạnh.“Dạ rồi rồi, Mẹ yên tâm, con làm đến khi lên chức Tổng Giám đốc luôn chứ nhảy làm gì?!”chàng thanh niên dõng dạc trả lời.

Mẹ phì cười, nước mắt hai mẹ con cứ chảy ròng. Cứ tưởng rằng thằng con đang nói đùa cho bà mẹ già yên tâm.

CẬU NHÓC 23 TUỔI, CON NGỰA HOANG THÍCH LƯU LẠC ĐÃ QUYẾT ĐỊNH ĐI THEO CON ĐƯỜNG MƯỜNG THANH RỒI!

Tôi mơ hồ nghĩ về một anh nhân viên lễ tân, 17 năm trước cũng đang đứng cùng vị trí với tôi bây giờ tại khách sạn Phương Đông. Đó là con người chân thành kiên định với con đường mình đang đi. Ngày ấy tôi tin chắc anh đâu biết rằng sau 13 năm, anh trở thành một trong những người quan trọng nhất khách sạn Mường Thanh Luxury Sông Lam với vị trí Phó Tổng Giám đốc. Và tiếp tục hoàn thiện mình, nối liền 1 năm sau đó, anh trở thành Tổng Giám đốc khách sạn Mường Thanh Luxury Phú Quốc. Anh tên là Trần Mạnh Hùng, hay anh Hùng – cái tên thân mật chúng tôi vẫn dùng để gọi anh. Con người ấy đã, vẫn đang là nguồn cảm hứng, cũng là minh chứng về sự thành công, để những người trẻ tuổi như tôi vững tin, bước tiếp con đường Mường Thanh mà tôi đã vô tình may mắn được bước vào.

Một ngày cuối tháng bảy nhẹ nhàng, chúng tôi – bộ phận Lễ tân, ngồi với nhau trong cuộc họp bình bầu cuối tháng. Hôm nay là một ngày đặc biệt, chúng tôi may mắn có sự tham dự của anh Hùng. Bao trùm căn phòng là không khí căng thẳng, rụt rè và ngây ngô của 3 nhân viên mới – hầu hết những đồng nghiệp của tôi là những người mới được nhận vào thay cho những người cũ vừa đi, một trong những chuyện quá đỗi bình thường diễn ra vào mỗi tháng. Và còn có cả bốn bông hoa thực tập xinh đẹp của xứ Sài thành mà trưởng bộ phận lễ tân vừa mới chọn về. Họ tranh nhau những chiếc ghế hàng sau và xem đó như những chiếc “kim bài miễn tử”. Tôi chọn chiếc ghế đối diện với anh, đối diện với cánh đại bàng cả, người đã trải qua biết bao nhiêu sương gió, người tôi vô cùng quý mến và tin tưởng – Anh Hùng GM. Thật ra, việc ngồi ở vị trí này với một nhân viên vừa thử việc xong hai tháng như tôi lại quá đỗi bình thường. Tôi đã quên mất mình từng rụt rè sợ anh ra sao. Anh nói thẳng thắng, giọng thoải mái: “Cần hỏi gì, cứ bước vào phòng anh mà tâm sự, chỉ cần câu hỏi của các em đừng quá ngây ngô anh vui vẻ tiếp hết”. Tôi thầm cười vì cái tính thoải mái, xen lẫn một phần lo xa của một vị lãnh đạo. Tôi biết anh nói vậy để mở lòng với những con người còn chưa yên chí, núp phía sau tôi thôi. Chứ thật ra, muốn gặp anh, đâu cần phải bước vào phòng giám đốc làm gì cho cầu kì, phiền phức. Cứ mỗi ngày anh lại chẳng đôi ba lần viếng thăm khu vực lễ tân. Lúc thì hỏi thăm, khi thì chỉ bảo, tâm sự, chia sẻ kỹ năng nghiệp vụ. Nào là tư thế đứng tại quầy, rồi đến thẩm mỹ làm đẹp ngoại hình ra sao, anh trau chuốt cho từng người. Mà đặc biệt cái cách anh trao đổi hài hước mà sâu sắc đến lạ thường: “Anh này để đầu tóc như MC nhìn đẹp trai đấy! Còn chú này lung tung cả, tóc mềm thế này phải vuốt lên chứ, để thế này coi sao lịch sự?!”, hay có lần anh còn bước cả vào quầy lễ tân, vừa làm mẫu vừa chia sẻ: “…đây em đứng thế này là hờ hững và xa cách với khách hàng. Còn đứng thế này…anh biết chân các em dài rồi nhưng như vầy có đẹp hơn không?!” Giờ nghĩ lại, tôi vẫn phải cười phá lên. Mà con người ấy đâu chỉ thân thiện, gần gũi với lễ tân, anh mở lòng với tất cả mọi người. Ngày nào anh cũng có mặt tại nhà ăn nhân viên, dùng bữa chung với chúng tôi. Cứ trưa hay chiều lại gặp. Trong lúc dùng bữa, nếu thích cứ đem mâm cơm lại gần mà ăn, mà tâm sự:

Miếng cơm chan lấy miếng tình,

Miếng cay miếng đắng, chúng mình ăn chung.

Xin người hãy chớ mong lung,

Mường Thanh Bác Thản, Anh Hùng yêu thương.

Ngon dở gì lãnh đạo và nhân viên cùng chia sẻ. “Chẳng có chuyện anh giám đốc thì lên nhà hàng ăn riêng, ngon hơn mọi người”. anh nói và làm đúng vậy mỗi ngày. Quay trở lại với buổi họp bình bầu hôm ấy, sau những lời chia sẻ gần gủi với chúng tôi, anh lại nói về những cái trăn trở, mong ước anh luôn ấp ủ trong mình. Anh nói nghiêm túc: “Anh muốn Mường Thanh chúng ta lọt vào top dẫn đầu của các khách sạn thuộc hệ thống Tập đoàn Mường Thanh tại khu vực phía Nam, chuyện đó là không có gì khó,…”. Xin nhắc lại, anh Hùng đã nói “không có gì khó”. Ai cũng còn nhớ về ngày khai trương 24 tháng 12 năm ngoái, chúng tôi đã khai trương trong sự hối hả của biết bao nhiêu con người “làm ngày, cày đêm” cho kịp tiến độ. Bao nhiêu khó khăn thử thách vẫn còn chờ phía trước. Nếu đem tuổi ra so sánh với các đơn vị lân cận, thì khách sạn chúng tôi cũng giống như tuổi đời của tôi đem so với anh Hùng! Ấy thế mà tôi nhìn thấy rõ trong đôi mắt con người đó sự tự tin và khát vọng cháy bỏng quyết vươn tới đỉnh cao trên con đường phía trước.

Đỉnh cao thách thức chí Mường,

Biển xa thách thức, chí nhân phi thường.

Trời cao, biển rộng mây xanh

Lòng nhân vững trải ắt dành tinh anh!

Phu Quoc 10

Anh Trần Mạnh Hùng GM – tại công trường Mường Thanh Luxury Phú Quốc

Chúng tôi đôi lần làm con người đó thất vọng bởi sự non nớt của chính mình.

Một ngày rộn ràng cuối tháng tám với không khi vui mừng đón chờ ngày lễ lớn – Quốc khánh hai tháng chín. Thế nhưng hôm ấy, cơn gió vô tâm đã đưa anh Hùng cùng sự bực dọc bước vào phòng họp của chúng tôi. Một đoàn khách VIP đã từng đến khách sạn chúng tôi hai lần vậy mà công tác chuẩn bị lại mang nhiều thiếu sót. Đôi mài anh chao lại: “Tôi vẫn tự tin là lễ tân của tôi rất chuyên nghiệp. Nhưng anh chị làm tôi không thật sự hài lòng!”. Chúng tôi đã sai cái sai khó có thể chấp nhận được. Có lẽ với những người khác họ sẽ mau quên chuyện này nhưng câu nói của anh hôm ấy vẫn âm vang trong tôi mãi. Mỗi lần mệt mõi, định làm qua loa cho xong việc rồi về thì y như rằng câu nói ấy ngay lập tức làm tôi thức tỉnh. Thế đấy, có gì thôi thúc mỗi chúng ta phấn đầu nhiều và thật sự nhiều hơn khi biết cá nhân mình quan trọng. Anh trao niềm tin ấy cho tôi – một người vô cùng non kinh nghiệm, và tất cả mọi người khác. Mỗi lần sai phạm,là chúng tôi biết con người giàu tình thương cho nhân viên ấy sẽ cảm thấy bực dọc một, nhưng đằng sau đó … sẽ là nghìn phần thất vọng – niềm tin và tâm huyết anh trao trọn cho từng con người. Để mỗi đêm, tôi về phòng suy tính cho con đường phía trước, đã không còn cái suy nghĩ về một tập đoàn nào đấy, khác hơn ngoài tập đoàn của nhà “Mường”.

Phu Quoc 11

Anh Trần Mạnh Hùng GM – tại Bãi Trường, Dương Tơ, Phú Quốc

19/09/2017 6 giờ 30 phút sáng, Bãi Trường Phú Quốc.

Cát vẫn trải dài, cơn sóng sau nương theo cơn sóng trước, xô mạnh mẽ vào bờ, xây nên những thành cát cao, dài dọc bờ biển vô tận như con đường phía trước chúng tôi đang đi. Phía xa xa là những con tàu dập dềnh lênh đênh trên biển, hì hục tranh nhau những bãi cá  trái hẳn với cây đại thụ vững chắc cố định gốc mình vững trải ngày một vươn lên. Bên dưới là bao mầm non đang âm ỉ hoàn thiện mình. Nắng vẫn chưa đến, nấp mình phía sau những tảng mây dày đặc. Trời thoáng mát mà lòng người rạo rực như bao ngày. Cậu nhóc lễ tân thích mơ mộng vẫn đứng tại khu vực làm việc, mỉm cười, tự tin nhìn về con đường phía trước mình đang đi. Cậu đã thôi hỏi bản thân nên rẽ qua đường nào:

Chim non vừa mới tập tành

Muốn vươn tiếng hót muốn thành đại nhân.

Giữa đường còn lắm phân vân

Hãy tin vững bước Mường Thanh mà về.

Phú Quốc, ngày 19.09.2017

Phụ mục:

Trước tiên xin gửi lời cảm ơn đến anh Lê Trung Thực FOM khách sạn Mường Thanh Phú Quốc đã động viên, cung cấp tài liệu vô cùng cần thiết.

Cảm ơn anh Trần Mạnh Hùng-GM khách sạn Mường Thanh Luxury Phú Quốc đã là nguồn cảm hứng và là người hướng dẫn cách trình bày.

Cũng xin cảm ơn Ms Quyên-Kế toán kho khách sạn Mường Thanh Luxury Phú Quốc đã góp ý chỉnh sửa bài viết.

Cuối cùng xin cảm ơn người bạn tên Trần Gia Bảo đã hỗ trợ kỹ thuật trong suốt quá trình hoàn thành bài viết.


Họ và tên: Nguyễn Thanh Sang

Chức vụ: Giảng viên Tiếng Anh và Nhân viên lễ tân

Đơn vị: Mường Thanh Luxury Phú Quốc


Cuộc thi viết “Sử ký Mường Thanh – Chặng đường 25 năm nhìn lại” là hoạt động nằm trong chuỗi sự kiện kỷ niệm 25 năm thành lập Tập đoàn Mường Thanh. Đồng thời, đây cùng là cơ hội giúp CBNV thể hiện cảm xúc, tình cảm với các cá nhân, tập thể, đơn vị thuộc Tập đoàn. Thí sinh dự thi bằng việc gửi bài dự thi chia sẻ theo 4 chủ đề – Truyện, Cảm (Cảm xúc), Nhân (Con người), Thơ liên quan đến Tập đoàn Mường Thanh, lịch sử/ sự kiện/ con người Mường Thanh… Thời gian cuộc thi diễn ra từ ngày 23/8 – 23/9/2017.

Chi tiết cuộc thi xem tại đây.

Bài viết liên quan

Khai trương Khu liên hợp thể thao và Công viên nước Thanh Hà
Phân phối sách Bút ký Mường Thanh về các đơn vị thành viên
Mường Thanh Grand Nha Trang tiếp tục đạt chứng chỉ “Dịch vụ xuất sắc” của TripAdvisor
Bí mật ít biết đằng sau tác phẩm đoạt giải đặc biệt ‘Sử ký Mường Thanh – Chặng đường 25 năm nhìn lại’
Công bố 18 giải thưởng “Sử ký Mường Thanh – Chặng đường 25 năm nhìn lại”